Nguồn gốc của cái tên Ling Chi:

Linh Chi đã được sử dụng như một vị thuốc tại Trung Quốc hơn 2000 năm qua. Người Trung Quốc cổ gọi Linh Chi với nhiều cái tên khác như Tiên thảo, Nấm trường thọ, Vạn niên nhung.

Lingzhi (靈芝, Ling trong từ “linh thiêng”). Ban đầu, người nhà Hán còn gọi loại nấm này là Shijun (石菌), tạm dịch là “nấm đá”. Vào khoảng đầu thế kỷ thứ III sau công nguyên, theo sách “Thần Nông bản thảo kinh” người ta phân zhi ra làm 6 loại dựa theo màu sắc, mỗi loại lại có tác dụng cho “khí” của một trong sáu cơ quan khác nhau trong cơ thể. Cụ thể: qingzhi (青芝; “Thanh chi”) cho thận, chizhi (赤芝; “Xích chi”) cho tim, huangzhi (黃芝; “Hoàng chi”) cho lá lách, baizhi (白芝; “Bạch chi”) cho phổi, heizhi (黑芝; “Hắc chi”) cho thận, và zizhi (紫芝; “Tử chi”) cho gân cốt. Những nhà nghiên cứu đã xác định chỉ có Xích chi (hay còn gọi là Hồng chi) mới được gọi là Linh Chi, vì nó được coi là có dược tính cao nhất. Tuy nhiên ở Việt Nam mọi người vẫn thường nhầm lẫn và gọi cả 6 loại trên là Linh Chi. Chỉ có Nấm Linh chi đỏ mới là Linh chi đúng nghĩa.

Linh chi đỏ của Nấm Phú Gia

Hiện tại tên khoa học được chấp nhận cho Linh Chi là Ganoderma lingzhi, cũng sử dụng luôn từ gốc tiếng Trung Quốc.

Một bình luận trong “Nguồn gốc của Linh chi và cách phân biệt

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *